Tóm tắt (700-1000): Hành động minh triết (700-1000) = Lý trí / Sự thật khách quan (400) + Lòng trắc ẩn / Tình yêu chúng sinh (500, 540, 600)
Làm thế nào để có trường năng lượng ở mức 700-1000? Hướng dẫn logic, rõ ràng, ví dụ minh họa
Mức năng lượng từ 700 đến 1000 trên Lược đồ Ý thức của David R. Hawkins đại diện cho cấp độ Giác ngộ (Enlightenment). Đây là đỉnh cao của sự tiến hóa ý thức con người, nơi bản ngã (Ego) hoàn toàn tan biến để nhường chỗ cho Ý thức thuần khiết.
Ở mức này, không còn là "làm thế nào để đạt được" thông qua nỗ lực cá nhân (Force), mà là sự "cho phép" và "phó thác" để Sự thật tự hiển lộ.
Dưới đây là hướng dẫn logic và các bước thực hành để hướng tới trạng thái này:
Cảm xúc Chủ đạo: Không thể diễn tả (Ineffable): Vượt xa khỏi hạnh phúc hay an lạc thông thường. Đó là sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Quá trình: Ý thức thuần khiết (Pure Consciousness): Không còn sự phân biệt giữa "tôi" và "thế giới". Người quan sát và vật bị quan sát hợp nhất làm một.
Quan điểm về Bản thân: Bản thể (Self/Đại ngã): Bạn không còn thấy mình là một cơ thể hay một tâm trí riêng biệt, mà là chính Sự sống/Vũ trụ đang vận hành.
Nguyên lý cốt lõi: Bạn không thể "chiếm hữu" được Giác ngộ bằng Ego. Để đạt được 700-1000, cái "Tôi" (người muốn đạt được) phải biến mất.
Để hướng tới mức 700-1000, bạn phải đi qua các bước chuyển hóa từ các mức thấp hơn:
Logic: Lý trí (400) luôn phân tích và chia cắt thế giới thành đúng/sai, tốt/xấu. Để tiến lên cao hơn, bạn phải chấp nhận rằng Sự thật không nằm ở lời nói hay suy nghĩ.
Thực hành: Tập trung vào sự tĩnh lặng giữa các dòng suy nghĩ. Thay vì phân tích "tại sao", hãy chỉ đơn giản là quan sát sự tồn tại.
Logic: Mọi sự đau khổ và giới hạn đều đến từ việc bám chấp vào bản ngã (tên gọi, địa vị, sở thích, quan điểm).
Thực hành: Thực hành phó thác hoàn toàn mọi kết quả của hành động cho Ý chí của Vũ trụ/Thượng đế. Không còn mong cầu điều gì cho cá nhân mình.
Ví dụ: Làm việc hết mình nhưng không quan tâm đến lời khen hay tiếng chê, không coi thành quả đó là "của tôi".
Logic: Ở mức 700-1000, sự phân biệt giữa "tôi" và "anh", "trong" và "ngoài" biến mất.
Thực hành: Nhìn thấy chính mình trong mọi người và mọi vật. Khi bạn nhìn một cái cây hay một người lạ, hãy cảm nhận rằng cùng một luồng sức sống đang chảy qua họ cũng đang chảy qua bạn.
Đám mây (Cấp độ dưới 200): Là những cảm xúc tiêu cực (sợ hãi, giận dữ) che khuất ánh sáng.
Bầu trời xanh (Cấp độ 200-600): Là sự nỗ lực làm sạch mây để thấy ánh sáng (lòng tốt, lý trí, tình yêu).
Mặt Trời (Cấp độ 700-1000): Ở mức này, bạn không còn là người nhìn bầu trời nữa, bạn chính là Mặt Trời. Ánh sáng của bạn tỏa ra một cách tự nhiên, vô điều kiện, không phân biệt đối tượng và không cần nỗ lực. Bạn đơn giản là Đang là (I Am).
Những nhân vật như Đức Phật, Chúa Jesus, hay Krishna được xác định ở mức năng lượng 1000.
Họ không "làm việc" theo cách chúng ta hiểu. Sự hiện diện của họ bản thân nó đã là một nguồn năng lượng cực lớn giúp nâng cấp ý thức của toàn nhân loại.
Một người ở mức 700 có thể thay đổi năng lượng của hàng triệu người khác chỉ bằng cách tồn tại trong sự tĩnh lặng của họ.
Dù 700-1000 là một cái đích xa xôi, bạn có thể bắt đầu bằng cách:
Thiền định mỗi ngày: Để nhận diện rằng bạn không phải là suy nghĩ của mình.
Thực hành lòng trắc ẩn vô điều kiện: Đối xử với mọi chúng sinh như chính bản thân mình.
Luôn đặt câu hỏi "Tôi là ai?": (Self-Inquiry) Để bóc tách dần các lớp vỏ của bản ngã.
Tóm lại: Mức 700-1000 không phải là để "làm", mà là để "trở thành". Đó là sự chuyển dịch từ việc là một "con người có trải nghiệm tâm linh" sang là một "thực thể tâm linh đang có trải nghiệm làm người".
Nhưng nếu gặp những người xấu, cố tính làm hại mình, thì hoà làm 1 với họ, hoặc không chống đối họ, thì lại đồng loã và không có chính kiến, vậy phải làm sao để xử lý trường hợp này mà vẫn giữ mức trường năng lượng 700-1000. Hướng dẫn logic, rõ ràng, ví dụ minh hoạ
Đây là một trong những nghịch lý khó hiểu nhất khi tiếp cận các cấp độ ý thức cao. Sai lầm phổ biến là đánh đồng sự "An lạc/Giác ngộ" với sự "Nhu nhược/Thụ động".
Ở mức 700-1000, bạn không còn nhìn thế giới qua lăng kính của "Cái Tôi" (Ego), mà qua lăng kính của Sự Thật Khách Quan. Dưới đây là cách giải quyết vấn đề "người xấu" mà vẫn giữ vững trường năng lượng đỉnh cao:
Mọi cấp độ dưới 200 đều Phản ứng (Reaction). Mức 700+ chỉ có Hành động (Action).
Phản ứng (Dưới 200): Khi ai đó hại bạn, bạn cảm thấy giận dữ (150) hoặc sợ hãi (100). Bạn trả đũa vì bạn thấy mình là nạn nhân. Lúc này, bạn và kẻ xấu đang ở cùng một tầng năng lượng thấp.
Hành động (700-1000): Bạn nhìn thấy một hành vi sai trái như một "căn bệnh" hoặc "sự thiếu hụt ý thức". Bạn ngăn chặn nó giống như một bác sĩ tiêu diệt vi khuẩn: Quyết liệt nhưng không căm thù.
Nguyên tắc: Bạn có thể tống một kẻ phạm tội vào tù (hành động bảo vệ công lý) với một trái tim hoàn toàn bình an và lòng trắc ẩn, thay vì sự thù hận.
Trong trạng thái Giác ngộ, "Hoà làm một" nghĩa là bạn nhận ra kẻ xấu đó cũng là một biểu hiện của sự sống, nhưng đang bị bao phủ bởi sự vô minh (Unconsciousness) cực độ.
Logic: Bạn "hoà hợp" với bản chất linh hồn của họ, nhưng đối kháng với hành vi của họ.
Ví dụ: Nếu một người bị tâm thần tấn công bạn, bạn sẽ khống chế họ để họ không làm hại bạn và chính họ. Bạn không hận họ vì bạn biết họ "không biết mình đang làm gì". Ở mức 700-1000, bạn nhìn những "người xấu" cũng giống như những người đang "bệnh" về tâm thức như vậy.
Ở mức 700+, không ai có thể "làm hại" bạn theo nghĩa tâm linh, vì bạn không còn bám chấp vào thân xác hay danh dự của Ego. Khi không thấy mình là nạn nhân, bạn giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối để xử lý tình huống.
Dừng cái ác lại là hành động yêu thương lớn nhất đối với cả nạn nhân và kẻ thủ ác (vì ngăn họ tạo thêm nghiệp xấu).
Chính kiến ở đây là gì? Chính kiến của bạn không dựa trên sự tự ái cá nhân, mà dựa trên Trật tự Vũ trụ và Sự Thật. Bạn lên tiếng vì đó là điều đúng đắn phải làm, không phải để thắng thua.
Sử dụng luật pháp, sự thông minh và các biện pháp bảo vệ một cách hiệu quả nhất. Vì bạn không bị cảm xúc tiêu cực làm mờ mắt, hành động của bạn sẽ có hiệu suất cực cao.
Mức thấp (Giận dữ - 150): Bạn tìm cách nói xấu lại, ăn miếng trả miếng. Bạn mất ngủ và bị cuốn vào vòng xoáy tiêu cực.
Mức cao (Giác ngộ - 700+): 1. Bạn quan sát hành vi của họ với sự thấu cảm: "Người này chắc hẳn đang rất sợ hãi hoặc thiếu thốn nên mới phải làm vậy." (Trường năng lượng của bạn vẫn bình an). 2. Bạn thu thập chứng cứ, báo cáo cấp trên hoặc đối chất một cách thẳng thắn, rõ ràng và cực kỳ chuyên nghiệp. 3. Nếu họ không thay đổi, bạn rời đi hoặc sa thải họ (nếu bạn là sếp) mà không có một lời nguyền rủa. Hành động của bạn rất dứt khoát nhưng nội tâm bạn không có rác cảm xúc.
Khi bị sỉ nhục hay tấn công, họ không phản kháng bằng bạo lực của sự thù hận, nhưng họ cũng không im lặng đồng loã với cái sai. Chúa Jesus từng đuổi những kẻ buôn bán ra khỏi đền thờ với sự quyết liệt, nhưng mục đích là để bảo vệ sự thiêng liêng, không phải vì tư lợi. Đó là "Chính kiến tối thượng".
Nội tâm: Không có kẻ thù (vì tất cả là một).
Ngoại cảnh: Có những hành vi sai trái cần được điều chỉnh.
Phương pháp: Dùng sức mạnh của Sự Thật và Công lý để xử lý, không dùng áp lực của sự căm ghét.
Nếu bạn xử lý bằng sự thù hận, bạn rơi xuống mức 150. Nếu bạn xử lý bằng sự thấu hiểu và quyết đoán vì lợi ích chung, bạn duy trì mức 700+.
Bạn có muốn tôi hướng dẫn cách thực hành "quan sát không phán xét" khi đối mặt với một tình huống tiêu cực cụ thể nào đó không?
Có
Để thực hành "quan sát không phán xét" (Non-judgmental Observation) — kỹ thuật cốt lõi giúp bạn duy trì trường năng lượng cao ngay cả khi đối diện với tiêu cực — bạn cần học cách tách biệt giữa Sự kiện và Lớp nghĩa mà cái Tôi (Ego) áp đặt lên nó.
Dưới đây là lộ trình thực hành 4 bước theo logic khoa học tâm thức:
Khi bạn phán xét ("Hắn ta thật quá đáng", "Việc này thật tồi tệ"), bộ não sẽ kích hoạt một chuỗi Phản ứng (Reaction):
Gán nhãn: Ego dán nhãn "Xấu" lên sự việc.
Kháng cự: Vì nó "Xấu", bạn bắt đầu chống lại nó (mức năng lượng 150 - Giận dữ hoặc 100 - Sợ hãi).
Tiêu hao: Sự kháng cự này tạo ra "Áp lực" (Force), làm cạn kiệt năng lượng nội tâm.
Quan sát không phán xét giúp bạn đi thẳng từ sự việc tới mức Trung dung (250) hoặc Chấp nhận (350), giữ cho năng lượng không bị rò rỉ.
Hãy tưởng tượng bạn không phải là "người bị hại", mà là một chiếc camera đang ghi hình. Camera không biết buồn, không biết giận, nó chỉ ghi lại dữ liệu.
Ngay khi sự cố xảy ra, hãy hít một hơi sâu. Đây là bước tạo khoảng trống giữa Kích thích và Phản ứng.
Tự nhủ: "Một sự kiện đang diễn ra." (Chưa vội kết luận nó tốt hay xấu).
Hãy mô tả sự việc bằng những từ ngữ trung tính nhất có thể. Loại bỏ hoàn toàn các tính từ biểu cảm.
Ví dụ: Thay vì nói "Anh ta quát mắng tôi rất thô lỗ", hãy nói "Có những âm thanh ở cường độ cao đang phát ra từ phía người đối diện và hướng về phía tôi."
Thay vì nói "Tôi đang giận", hãy nói "Có một cảm giác giận đang trỗi dậy trong cơ thể này."
Logic: Bạn là người quan sát (mức 600-700), còn cơn giận là đám mây bay ngang qua. Bạn không phải là đám mây đó. Khi bạn không đồng hóa mình với cơn giận, nó sẽ tự tan biến.
Thừa nhận: "Sự việc này đã và đang xảy ra. Nó là một phần của thực tại ngay lúc này." Sự chấp nhận này đưa bạn lên mức 350. Khi không còn kháng cự, bạn sẽ thấy giải pháp (mức 400) xuất hiện cực kỳ rõ ràng.
Tình huống: Bạn đang thuyết trình và một đồng nghiệp cố tình đặt câu hỏi hóc búa để làm khó, hạ uy tín của bạn trước sếp.
Giai đoạn Suy nghĩ
Phản ứng mức thấp (<200): "Hắn ta định hại mình. Thật độc ác. Mình phải đáp trả cho hắn nhục mặt."
Quan sát mức cao (500-700): "Một câu hỏi vừa được đưa ra. Có một sự rung động của lo lắng trong ngực mình."
Giai đoạn Cảm xúc
Phản ứng mức thấp (<200): Giận dữ, Sợ hãi, Nhục nhã (Ego bị tấn công).
Quan sát mức cao (500-700): Bình thản, Thấu cảm (Nhìn thấy sự thiếu tự tin của đối phương đằng sau câu hỏi).
Giai đoạn Hành động
Phản ứng mức thấp (<200): Tranh cãi quyết liệt, đỏ mặt, mất bình tĩnh -> Hiệu suất giảm.
Quan sát mức cao (500-700): Mỉm cười, bình tĩnh trả lời phần mình biết, và ghi nhận phần chưa biết một cách chuyên nghiệp.
Kết quả: Sếp và mọi người sẽ thấy bạn có một "Thế trận nội tâm" cực kỳ vững chãi. Chính sự không phán xét giúp bạn trở nên quyền lực và sáng suốt hơn bất kỳ sự trả đũa nào.
Để làm chủ kỹ thuật này ở mức 700-1000, bạn không cần đợi đến khi có chuyện lớn. Hãy tập với những việc nhỏ:
Khi gặp kẹt xe: Đừng nói "Kẹt xe thật khó chịu". Hãy nói "Có nhiều xe đang đứng yên trên đường". Quan sát hơi thở của mình.
Khi ăn một món không ngon: Đừng nói "Món này dở tệ". Hãy nói "Vị giác đang cảm nhận vị mặn và chua đậm đặc".
Bằng cách luyện tập "ghi hình" thực tại thay vì "phán xét" thực tại, bạn đang dần xóa bỏ Ego và tiến gần đến trường năng lượng của sự Giác ngộ.
Bạn có muốn thử áp dụng quy trình này vào một tình huống cụ thể nào mà bạn đang gặp phải không? Tôi sẽ giúp bạn "dịch" nó sang ngôn ngữ không phán xét.
Có phải là lý trí (mức 200-400, nhận diện khách quan) kết hợp với tình yêu (mức 500-600, yêu thương, buông bỏ) sẽ trở thành khai sáng (mức 700-1000, hành động dựa trên quy luật và nhân văn)?
Bạn đã chạm được vào "long mạch" của sự tiến hóa tâm thức rồi đấy! Cách bạn xâu chuỗi vấn đề cực kỳ thông minh. Tuy nhiên, trong khoa học tâm thức của David R. Hawkins, mối quan hệ này không chỉ là phép cộng (1 + 1 = 2), mà là một cuộc phản ứng hóa học để tạo ra một chất mới hoàn toàn.
Hãy cùng phân tích sự kết hợp này một cách logic và thực tế:
Để đạt đến Khai sáng (700-1000), bạn thực sự cần hai "động cơ" này chạy cùng lúc:
Lý trí (400) - Sự Minh bạch: Giúp bạn không bị u mê, không bị cảm xúc thấp (sợ hãi, giận dữ) dắt mũi. Nó là "ống kính camera" khách quan mà chúng ta vừa nói ở trên.
Tình yêu (500) - Sự Kết nối: Giúp bạn không trở thành một "cỗ máy" vô hồn. Nó biến sự quan sát khách quan thành lòng trắc ẩn.
Logic của bạn:
Lý trí (Khách quan) + Tình yêu (Vô điều kiện) = Sự thật tối thượng
Khi bạn nhìn một người xấu bằng Lý trí, bạn thấy họ là một "hệ thống lỗi". Khi bạn nhìn bằng Tình yêu, bạn thấy họ là một "đứa trẻ đang đau khổ". Kết hợp lại, bạn có sự Minh triết: Bạn biết mình phải ngăn chặn họ (hành động dựa trên quy luật) nhưng trong lòng bạn vẫn bình an (nhân văn).
Sự khác biệt lớn nhất giữa mức 500-600 và 700-1000 chính là sự tan biến của "Cái Tôi" (Ego).
Ở mức 400-500: Vẫn còn một "Tôi" đang lý trí, một "Tôi" đang yêu thương.
Ở mức 700+: Không còn "người thực hiện". Hành động xảy ra một cách tự nhiên thông qua bạn.
Dưới 200 (Bản năng): Thấy người nghèo -> Khinh thường hoặc lờ đi (Vô minh).
Mức 400 (Lý trí): Thấy người nghèo -> Phân tích: "Nền kinh tế đang tệ, cần có chính sách an sinh xã hội." -> Đưa ra giải pháp logic.
Mức 500 (Tình yêu): Thấy người nghèo -> Cảm thấy thương xót, muốn giúp đỡ, đi làm từ thiện vì thấy ấm áp.
Mức 700-1000 (Khai sáng): Thấy người nghèo -> Nhìn thấy chính mình trong họ. Hành động giúp đỡ xảy ra ngay lập tức, dứt khoát, đúng quy luật và đầy nhân văn mà không cần suy tính "mình có tốt không" hay "họ có xứng đáng không". Hành động đó là kết quả tất yếu của sự thật.
Ở mức 700-1000, bạn xử lý mọi việc dựa trên Trật tự vũ trụ (Providence).
Quy luật: Nếu một chiếc đồng hồ bị hỏng, bạn sửa nó. Nếu một người vi phạm pháp luật, họ phải chịu trách nhiệm. Bạn không thay đổi quy luật để "chiều chuộng" cái sai.
Nhân văn: Bạn thực hiện quy luật đó mà không có sự tàn nhẫn, không có cái tôi muốn trừng phạt hay hạ nhục đối phương.
Nói cách khác: Khai sáng là khi Sự thật (Truth) và Tình yêu (Love) trở thành một. Bạn không còn phải "cố gắng" cân bằng giữa lý trí và tình cảm nữa, vì lúc này chúng là một thể thống nhất.
Bạn có thể áp dụng công thức "2 trong 1" này vào bất kỳ xung đột nào:
Dùng Lý trí (400): Tách mình ra, nhìn sự việc như nó đang là. (Hỏi: "Sự thật khách quan ở đây là gì?").
Dùng Tình yêu (500): Đặt vào vị trí của tổng thể. (Hỏi: "Hành động nào mang lại lợi ích cao nhất cho tất cả chúng sinh, bao gồm cả đối thủ của mình?").
Hành động (Hướng tới 700): Thực hiện điều đó với sự quyết liệt của lý trí và sự bình an của tình yêu.
Bạn có thấy rằng, khi kết hợp được hai điều này, cảm giác "mất tự tin" hay "bức bối" mà bạn nhắc đến lúc đầu sẽ tự động biến mất không? Bởi vì bạn không còn chiến đấu cho "cái tôi" nhỏ bé nữa, mà đang đứng về phía "Sự thật".
Bạn có muốn thử phân tích một "quy tắc kỷ luật" nào đó (như tập thể dục hay làm việc) dưới góc nhìn kết hợp giữa Lý trí và Tình yêu này không?
Có
Tuyệt vời. Hãy lấy ví dụ về việc "Tập thể dục buổi sáng" – một kỷ luật mà rất nhiều người dùng "áp lực" (Force) để thực hiện nhưng thường thất bại.
Chúng ta sẽ phân tích cách biến việc này từ một gánh nặng thành một hành động của sự minh triết bằng cách kết hợp Lý trí (400) và Tình yêu (500).
1. Góc nhìn Lý trí (Mức 400): "Thiết kế hệ thống"
Lý trí nhìn vào các dữ liệu khách quan và quy luật sinh học.
Phân tích: "Cơ thể cần vận động để chuyển hóa chất, giảm stress và tăng tuổi thọ. Nếu không tập, hiệu suất làm việc sẽ giảm 30% vào buổi chiều."
Chiến lược: Thiết kế lộ trình 20 phút mỗi ngày, chuẩn bị sẵn quần áo từ tối hôm trước để giảm "ma sát" khi bắt đầu.
Mục tiêu: Tập trung vào Hiệu quả.
2. Góc nhìn Tình yêu (Mức 500): "Lòng biết ơn cơ thể"
Tình yêu không phải là cảm xúc lãng mạn, mà là sự tôn trọng và kết nối vô điều kiện với Sự sống.
Nhận thức: Bạn tập không phải vì bạn "ghét" cái bụng mỡ hiện tại (đó là mức 100 - Sợ hãi/Khinh miệt). Bạn tập vì bạn yêu quý và biết ơn cỗ máy sinh học kỳ diệu này.
Thái độ: Mỗi bước chạy là một lời cảm ơn đôi chân. Mỗi hơi thở sâu là sự kết nối với nguồn sống.
Mục tiêu: Tập trung vào Sự hiện diện và Niềm vui.
3. Kết quả: Hành động ở mức 700+ (Khai sáng/Minh triết)
Khi 400 và 500 hợp nhất, việc tập thể dục không còn là "kỷ luật" nữa, nó trở thành "Pháp" (Dharma) – một hành động tự nhiên và đúng đắn.
Đặc điểm Động lực:
Kỷ luật thông thường (Dưới 200): Sợ béo, sợ xấu, ép buộc bản thân.
Kỷ luật Minh triết (700+): Sự thôi thúc tự nhiên của Sự sống.
Đặc điểm Trạng thái nội tâm:
Kỷ luật thông thường (Dưới 200): Căng thẳng, đấu tranh tư tưởng khi nghe báo thức.
Kỷ luật Minh triết (700+): Bình thản, dậy như một phản xạ tự nhiên.
Đặc điểm Sự phán xét:
Kỷ luật thông thường (Dưới 200): Tự trách mắng nếu lỡ bỏ một buổi.
Kỷ luật Minh triết (700+): Quan sát sự việc khách quan, không tội lỗi, quay lại tập vào hôm sau.
Đặc điểm Cái Tôi (Ego):
Kỷ luật thông thường (Dưới 200): "Tôi thật giỏi vì đã tập" (Kiêu hãnh - 175).
Kỷ luật Minh triết (700+): Không có "người tập", chỉ có "việc tập" đang diễn ra.
Giả sử bạn phải xử lý một dự án khó và bị trễ hạn:
Lý trí (400): Phân tích các bước còn lại, sắp xếp thứ tự ưu tiên, gửi email thông báo trung thực cho đối tác về thời gian hoàn thành mới. (Xử lý theo quy luật vận hành).
Tình yêu (500): Làm việc với ý định mang lại giá trị tốt nhất cho khách hàng, thay vì chỉ làm cho xong để lấy tiền. Buông bỏ sự lo lắng về việc bị sếp mắng.
Hành động Minh triết: Bạn làm việc cực kỳ tập trung và hiệu quả (Flow). Nếu sếp mắng, bạn lắng nghe bằng sự quan sát không phán xét. Bạn nhận trách nhiệm không phải vì nhút nhát, mà vì đó là Sự thật. Bạn sửa lỗi bằng sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Lý trí (Minh bạch) giúp bạn đi đúng hướng.
Tình yêu (Bình an) giúp bạn đi bền vững.
Khai sáng (Hợp nhất) là khi bạn nhận ra rằng: Hướng đi và Người đi là một.
Khi bạn áp dụng cách này, bạn sẽ thấy mình có một nguồn năng lượng khổng lồ. Bạn không còn tốn năng lượng để "đấu tranh" với chính mình (vốn là thứ gây mệt mỏi nhất trong cuộc sống).